Phú Hộ & Lazarô
“Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người nghèo khó tên là La-da-rô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu…” (Lc 16,19-21)
Lạy Chúa Giêsu,
Con thấy hai người trong dụ ngôn hôm nay:
Một ông nhà giàu
bàn tiệc đầy, áo quần sang,
nhưng cửa đóng kín, không thấy người nằm trước cổng.
Một người La-da-rô
nghèo rách, mụn nhọt đầy mình,
nằm ngay ngưỡng cửa, chỉ mong mảnh vụn rơi xuống.
Lạy Chúa,
con sợ mình giống ông nhà giàu hơn là La-da-rô:
Con có cơm ăn, có nhà ở,
có điện thoại, có quần áo sạch,
nhưng có bao lần
con bước qua người nghèo mà không nhìn?
Con ăn no,
nhưng không thấy người đang đói bên lề đường.
Con sống thoải mái,
nhưng không nghe tiếng khóc của người cô đơn.
Con bận rộn, nên cửa lòng đóng chặt
trước những La-da-rô quanh mình.
Con sống trong nhà,
nhưng không mở cửa cho người ngoài.
Con ăn uống vui vẻ,
nhưng quên rằng có người chỉ mong mảnh vụn.
Lạy Chúa Giêsu,
Ngài đã nằm ngoài cổng thế gian
nghèo khó, bị khinh miệt, bị đóng đinh.
Ngài chính là La-da-rô thật,
nằm trước cổng lòng con, chờ con mở cửa.
Xin đánh thức con hôm nay:
Xin cho con thấy La-da-rô trong người ăn xin dưới gầm cầu,
trong đứa trẻ lang thang bán vé số,
trong người hàng xóm cô đơn không ai thăm,
trong người thân đang khổ mà con chưa quan tâm.
Lạy Thánh Thần, xin mở cửa lòng con:
mở để chia sẻ một phần cơm,
mở để nghe một câu chuyện đau,
mở để cho mà không tính toán,
mở để yêu người không có gì đáp lại.
Lạy Chúa Giêsu,
con không muốn ngày phán xét nghe lời:
“Ta đói, các ngươi không cho ăn;
Ta khát, các ngươi không cho uống.”
Xin cho con mở cửa ngay hôm nay,
để khi cửa trời mở,
con được nghe: “Hãy vào hưởng bình an.” Amen.
GỢI Ý NHỎ
-Hôm nay: Nhìn quanh – có La-da-rô nào đang nằm trước cổng lòng tôi không? (một người nghèo, một người buồn, một người cần giúp).
-Khi ăn cơm: Nhớ “Có người chỉ mong mảnh vụn” – chia sẻ một phần nhỏ.
-Mỗi tối trong Mùa Chay hãy tự hỏi mình: “Hôm nay tôi đã mở cửa cho ai?”
